n tạo ra những lý do hợp lý để đến với Lý, nên Được - Chồng Nhân không có lý do gì để nghi ngờ. Chơi nhiều rồi cũng nhàm chán. Nhân không còn hấp dẫn với Lý nữa, Lý đã lảng trốn nhiều lần nhưng không được. Nhân vẫn cứ đến, là con trai nên Lý tặc lưỡi "Mất gì". Cuộc tình vụng trộm của Lý và Nhân vẫn tiếp diễn. Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma. Chiều đó - Với Nhân lại là một chiều định mệnh. Vẫn trên chiếc tràng kỉ giữa phòng khách. Lý nằm ngửa, trên người Nhân chỉ còn duy nhất chiếc áo đã cởi bỏ hết hàng khuy đang quằn quọai trong đam mê nhục dục thì bất ngờ vợ Lý cùng cô em bước vào. Không một lời to tiếng, vợ Lý bước lên túm tóc giật ngược, kéo Nhân nằm ngửa ra nền nhà, chèn đầu gối lên cổ, cô em cũng theo chị đè chân lên cửa mình Nhân. Lúc đó vợ Lý mới hỏi: "Sướng nhỉ ? Vợ đi vắng mang phò về nhà chơi". Dù đau và nghẹt thở Nhân vẫn ngước mắt lên nhìn Lý như cầu cứu. Lý đã nhổm dậy, thu lu trên tràng kỉ: "Cô ấy ... đến mơn chớn và khêu gợi... Là con trai vắng vợ ... Cô ấy thích thì chiều ...". Trời ơi ! Nhục. Nhân không ngờ đó lại là lời của người tình, lời của kẻ mà Nhân vẫn tôn thờ. Hình tượng trong Nhân sụp đổ .... Lại một giọng đanh từ miệng vợ Lý: " Bà đi vắng đến mút trộm buồi chồng bà có sướng không ? Thích mút lắm hả ? Bà đang hành kinh đây có mút bà cho mút". Rồi vợ Lý bỏ chân, kéo giật tóc Nhân ngồi dậy. Nỗi nhục cùng với sự sợ hãi làm Nhân mất hết ý chí, quỳ chân, ngước mắt lên, Nhân van lơn với một giọng thật đớn hèn. Như một sự sắp đặt trước cô em đến bên giá sách lấy giấy bút đặt lên bàn, hất hàm "Viết đi". Cùng quẫn Nhân đã viết theo lời vợ Lý: "Tôi là Nguyễn Thị Nhân ở tại ... Tôi là gái đã có chồng. Do tính tình dâm đãng tôi đã đến quyến rũ và vụng trộm quan hệ tình ái với anh Lý nhiều lần ngay tại nhà của anh Lý. Trăm ngàn lần tôi khẩn cầu xin chị tha thứ - Tôi xin hứa sẽ tu tỉnh làm người tử tế" Viết xong quỳ gối, xổm người trên nền nhà, Nhân tiếp tục van lơn. Vẫn khuôn mặt và giọng nói lạnh lùng, đanh gọn: "Tử tế gì mi, gái tử tế không phụ chồng chỉ có đồ lăng loàn mới phụ chồng. Nhưng thôi không thèm nói nhiều cho bẩn mồm, về đi cho khuất mắt bà, mai sẽ biết ... " Nhân ra về trong nỗi nhục ê chề. Vâng ! Ngày mai, bản viết của Nhân đã được vợ Lý phô tô, rải khắp hàng xóm nơi Nhân ở. 6211201 Hết